Lưu Sùng giận quá hóa cười: "Lão bá, ông thèm tiền đến phát điên rồi sao? Thấy ông tuổi tác đã cao còn ra ngoài kiếm sống, bổn công tử động lòng thương hại mới ghé qua chiếu cố, ông đây rõ ràng là sư tử ngoác miệng đòi giá trên trời."
Lưu Sùng không phải kẻ ngốc, bất kể tranh chữ có đẹp đến đâu, hắn cũng tuyệt đối không bỏ ra một vạn lượng để mua.
"Một vạn lượng, một xu cũng không bớt." Tào Thiên Hành thấy đối phương từ chối, lại càng cắn chặt không buông.
"Thật hết chỗ nói."




